Tìm cách quản lý giá thuốc thực tế khi nhập khẩu chứ không dựa vào bảng kê khai giá của doanh nghiệp. Không quản lý được giá thuốc, phải thừa nhận có tội với người dân.
Ngày 21-4, Ủy ban Về các vấn đề xã hội của Quốc hội (Ủy ban) tổ chức phiên họp toàn thể lần thứ 11 tại TP.HCM. Các đại biểu đã dành phần lớn thời gian của buổi chiều để góp ý về vấn đề quản lý giá thuốc.
Hàng không trả giá
Ông Nguyễn Văn Tiên, Phó Chủ nhiệm Ủy ban, nói: Việc tăng giá thuốc chủ yếu với một số ít các loại biệt dược, thuốc mới. Có nơi một số loại thuốc chuyên dụng, biệt dược cao hơn 200%-300% so với giá gốc, kể cả trong một số bệnh viện lớn của nhà nước.
Ông Nguyễn Minh Hồng, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu và ứng dụng các tiến bộ y học Việt Nam, than: Giá thuốc đã nói cách đây gần chục năm rồi. Người dân bức xúc, hỏi các đại biểu Quốc hội giải quyết như thế nào về sức khỏe cho người dân khi mà lương thì thấp mà giá thuốc lại quá cao. “Viên thuốc vào được bụng người bệnh phải mặc rất nhiều “áo”. Luật cấm bác sĩ tiếp xúc trực tiếp với trình dược viên nhưng thời đại này họ dùng điện thoại liên hệ, đâu cần xuất đầu lộ diện. Có bác sĩ được các hãng dược mời đi du lịch nước ngoài, lúc về thì phát biểu cho hãng về chất lượng một loại thuốc nào đó… Họ làm tinh tế như vậy, làm sao mà bắt được” - ông Hồng nói.
Trưởng đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Đồng Nai Lê Hồng Phương bày tỏ: “Cho nhập khẩu thuốc mà buông lỏng khâu hậu kiểm giá thuốc, trách nhiệm của nhà quản lý. Đây là loại hàng không thể trả giá, người bệnh chỉ biết cầm toa mua đúng thuốc mà bác sĩ kê đơn nên người ta muốn làm gì thì làm. Không quản lý được giá thuốc, phải thừa nhận có tội với người dân”.
Hầu hết bệnh nhân chỉ biết cầm toa mua thuốc chứ không thể trả giá. Ảnh: HTD
Kê toa mà chỉ một nơi bán cũng là tham nhũng
Bà Nguyễn Phạm Ý Nhi, đại biểu Quốc hội - Đoàn Hà Nội, cho rằng điều quan trọng nhất là quản lý giá thuốc lúc nhập. Bởi lẽ doanh nghiệp kê khai nhưng giá thuốc thực khi nhập là bao nhiêu không ai biết. Giá đó có đối chiếu với giá tại nơi sản xuất hay trong khu vực hay không? Giá tối đa là bao nhiêu, chi phí hoa hồng cho quảng cáo bao nhiêu? Những câu hỏi này nếu không trả lời được thì dù có bao nhiêu hội đồng đấu thầu giá thuốc cũng không giải quyết được tình trạng giá thuốc quá cao.
Phó đoàn đại biểu Quốc hội TP.HCM Huỳnh Thành Lập gợi ý: Nhà nước nên quản lý một số mặt hàng thuốc chính; công ty dược không được bán quá giá công bố với Cục Quản lý giá thuốc. Đồng tình, bà Nguyễn Thị Khá, Ủy viên thường trực Ủy ban, cho rằng nên quản lý những mặt hàng thuốc đặc trị nhập khẩu và phải quản lý từ đầu vào.
Ông Nguyễn Minh Hồng kêu gọi nên phát động y đức của thầy thuốc, chống tham nhũng trong ngành y. Tuyên truyền cho bác sĩ kê đơn thuốc nội nếu cùng chất lượng chứ đừng bắt bệnh nhân è cổ ra bán trâu, bán bò để trả tiền thuốc nhập. Cho nhiều hãng cùng nhập một loại thuốc để tránh độc quyền về giá. Theo ông, bác sĩ kê thuốc mà chỉ có một nơi bán cũng là tham nhũng…
Bà Trương Thị Mai, Chủ nhiệm Ủy ban, phát biểu: “Vấn đề nổi cộm là giá thuốc bệnh viện cao hơn bên ngoài trong khi thị phần thuốc trong bệnh viện chiếm đến 70%. Sự tăng cao không có cơ sở này cũng là câu hỏi của người dân, đòi hỏi nhà nước phải tăng cường quản lý giá thuốc mạnh hơn. Chúng ta nói cạnh tranh để giảm giá nhưng có giảm đâu. Cả nước có khoảng 15.000 cơ sở sản xuất thuốc là không ít. Vì vậy phải ấn định cho được giá thuốc tối đa để làm gì cũng không được vượt khung giá quy định”.
Theo Nhẫn Nam